Phương Tĩnh yên lặng trầm ngâm rồi lại mỉm cười: “ Con người ta quen với sự tự do sợ không chịu nổi nhiều quy tắc trong cung. Nhưng nếu công chúa mở lời, lương tâm của người hành y ta sẽ ở lại bên cạnh công chúa đến khi sức khoẻ người an khang hơn.”
Vừa có vẻ từ chối, lại xem như một lời đồng ý, người này không thể phân biệt địch hay bạn đúng là rất khó lôi kéo. Đường Như đứng dậy nói: “ Vậy mỗi ngày mong người đến cung của ta đến xem tình hình sức khoẻ.Khi ta hoàn toàn khỏi bệnh ,người có thể rời khỏi nơi nhiều quy tắc này.”
Công chúa rời đi, ánh mắt hắn từ từ lại tối lại.
Vì cái gì mà hắn và muội muội của mình phải khổ sở bao năm. Còn đám người này lại sống sung sướng quyền uy như vậy. Hắn thật muốn lột da người hắn vừa gặp để thoả được một phần khó chịu trong lòng.










