Bạn có để ý không, có những người ban đầu chẳng có gì đặc biệt, nhưng càng ngày càng thấy dễ mến? Đó chính là hiệu ứng “tiếp xúc thường xuyên”.
Càng gặp nhau nhiều, não mình càng ghi nhận sự quen thuộc, và từ quen thuộc rất dễ biến thành… cảm tình.
" Cỏ dại cũng là hoa, khi bạn đã hiểu chúng". A.A Milne

Bạn có để ý không, có những người ban đầu chẳng có gì đặc biệt, nhưng càng ngày càng thấy dễ mến? Đó chính là hiệu ứng “tiếp xúc thường xuyên”.
Càng gặp nhau nhiều, não mình càng ghi nhận sự quen thuộc, và từ quen thuộc rất dễ biến thành… cảm tình.

Nụ cười của ta khiến ánh mắt chàng tối đi. Đường Lãm muốn nắm tay ta, nhưng ta khẽ nghiêng người tránh. Khoảnh khắc ấy, ta biết khoảng cách giữa chúng ta đã rõ ràng: ta đồng ý, nhưng lòng không còn động.

Mình đã mua chiếc áo này vô cùng ưng ý. Mẫu này mình mua chưa đến 100k . Nhưng phối đồ siêu xinh, quần short, dài , jean , với mọi item đều phù hợp.

Trong điện, một thân ảnh nằm bất động trên giường ngọc, sắc mặt tái xanh. Tam hoàng tử Đường Lân . Người cả đời mang bệnh tật, cuối cùng cũng không qua khỏi mùa đông này.
Hoàng thượng đã cho người lặng lẽ đưa linh cữu vào tẩm cung cũ để chờ chôn cất. Không trống, không tang phục. Cái chết của Đường Lân là một tin bị giữ kín, chỉ một số ít người trong nội cung biết đến.

Bạn đã từng đọc một quyển sách ngỡ rằng viết cho trẻ em. Nhưng quyển sách ấy lại chứa nhiều thông điệp tuyệt vời dành cho cả những người trưởng thành chưa? Cuốn sách ấy mang tên : ” Hoàng Tử Bé”.
Đã nhiều lần mình đọc lại, và lần nào cũng như đang ngồi bên một người bạn cũ, không cần nói nhiều, chỉ cần mở sách là tâm hồn được vỗ về.

Niềm vui chưa được bao lâu. Ta liền bị dập tắt khi người hầu thân cận đưa bức thư chàng gửi cho ta. Ta ngạc nhiên đến nỗi quên mất hết lời nói thâm tình trong bức thư ấy. Chỉ nhớ là người muốn đưa sính lễ đính hôn. Nhưng một năm sau mới có thể rước ta vào phủ.

Mình là người yêu thích sự tối giản, vì vậy chiếc Darby Bag đen này đã ngay lập tức thu hút mình. Thiết kế nhẹ nhàng, bo tròn phần đáy, không quá góc cạnh cũng không rườm rà chi tiết, chiếc túi toát lên một nét gì đó rất “hiện đại và tinh tế”.

Ánh mắt hắn vẫn không rời Hàn Tuyết, trong lòng lặng lẽ dậy lên một tia thở dài không tiếng. Hắn biết nàng là người lạnh lẽo, nhưng dù thế, sâu trong hắn vẫn không kiềm được sự động tâm. Tình cảm này cũng giống như ánh lửa mong manh trong gió, biết là không giữ được, nhưng vẫn muốn níu.

“Vì sao mình yêu mà vẫn thấy mệt mỏi? Dù đang trong một tình yêu nhưng bản thân lại cứ thấy thiếu thốn hay cô đơn?”
Hóa ra, tình yêu không tự nhiên mang đến hạnh phúc.
Có người yêu rồi, cũng có thể vẫn buồn, chông chênh, hoang mang mất đi phương hướng…

“Nhưng nếu cứ tiếp tục nhún nhường, thì người sẽ chết, còn con sẽ bị gả cho một người mình chẳng yêu thương. Mà hắn cũng không yêu con. Vậy có khác gì giam cầm ở một Hạ Gia thứ hai.”