Mã Đào đột nhiên tức giận: “ Nha đầu từ đâu đến không hiểu phép tắc chút nào? Được ta chú ý đến là phước lớn của người, về làm nha hoàn cho ta. Mã gia sẽ cho người đủ ăn, đủ ấm . Nếu vui vẻ, ta sẽ cho người có thể làm vợ thứ 12 của ta .”
Viết truyện

Phù Tuyết Mây Tan Chương 19 ( Truyện Cổ Đại Ngược)
Năm ấy Lý Nhạt vẫn lên núi thăm bạn cũ Bạch Hàn tiên tri người đời ngưỡng mộ. Lý Nhạt vừa bước đến cổng. Hắn nhìn thấy một cô bé da trắng như tuyết, đôi mắt to tròn, gương mặt lạnh hệt như tên Bạch Hàn bằng hữu của hắn.
Lý Nhạt tự giễu cười trong lòng,hắn và cô bé này nói có cùng huyết thống hắn cũng tin. Hàn Tuyết nhìn gương mặt cười cười của hắn cũng không nói lời nào.

Phù Tuyết Mây Tan Chương 18 ( Truyện Cổ Đại Ngược)
Hai thân ảnh tiêu sái lên núi, trên đường đi thu hút bao nhiêu ánh mắt vây quanh. Hoắc Tư phong thái nhẹ nhàng, nụ cười thường trực trên môi. Ánh nhìn luôn tạo cảm giác dễ chịu, khí chất thanh tao.
Lý Nhạt nụ cười như có như không, ẩn sâu trong đôi mắt một mị lực mê người.
Nhưng hắn lại rất thường xuyên nói chuyện. Người khác trông khó hiểu, một người như hắn phải có khí chất trầm tĩnh. Nhưng Lý Nhạt lại nói nhiều nhất.

Phù Tuyết Mây Tan Chương 17 ( Truyện Cổ Đại Ngược)
Hàn Dương gõ cửa, người bước vào mang theo một cây sáo bằng ngọc đưa đến tay Hàn Tuyết. “Sư muội, huynh xuống núi nhìn thấy vật này rất thích hợp với muội. Nhớ bảo trọng”.
Hàn Tuyết nhìn Hàn Dương gật đầu : “ Muội cảm ơn huynh, huynh phải chăm sóc bảo vệ tốt tỷ. “

Phù Tuyết Mây Tan Chương 16 ( Truyện Cổ Đại Ngược)
Lần đầu tiên Bạch Hàn Tuyết cảm thấy cái lạnh xuyên thấu của băng tuyết ngàn năm đánh úp ý chí.
Trái tim có gì đó đau nhói, liền ngẩng đầu nhìn thẳng Bạch Hàn : “ Sư phụ con không hiểu, con lầm lỗi gì mà từ nhỏ đến lớn người đều dùng ánh mắt đó với con.
Người đã không chỉ dạy gì cho con cả, võ công, khinh công,… Mọi sự ghét bỏ con đều hiện trong đôi mắt của người, nếu người đã căm ghét con như vậy. Thì con cũng không muốn ở lại Bạch Hàn Cư nữa.”

Phù Tuyết Mây Tan Chương 15 ( Truyện Cổ Đại Ngược)
Hoắc Yến lông mày cau lại, tỏ vẻ buồn bã: “ Trong cung này ai cũng tỏ vẻ cung kính ta, nhưng thật ra đều xem thường vị công chúa như ta.
Vì ta phải lấy một vị hoàng tử chân bị tật nguyền, xem như tương lai của ta chẳng còn gì. Phụ Vương thật nhẫn tâm.”

Phù Tuyết Mây Tan Chương 14 ( Truyện Cổ Đại Ngược)
Tiếng bước chân uyển chuyển đến, xoay ngời đã thấy Đường Như bước gần cạnh bên. “ Đại ca trong người có khỏe không? Sáng lạnh thế này người lại ra ngoài sớm ngắm phong cảnh của chính phủ đệ quen thuộc của mình sao.”
Đường Vận nhìn Đường Như mỉm cười: “ Ca rất khỏe, chỉ có chân là vẫn như vậy thôi, Hàn Tịch vẫn chưa gặp được, thật đáng tiếc.
“ Muội cảm thấy tên Bạch Hàn gì đó cứ thần bí thế nào mà với thế lực của ca ca vẫn không điều tra được tung tích của hắn.
Nghe nói hắn có vài đệ tử hay là mang họ đến Đường Kinh làm khách. Thế nào thì hắn cũng chạy đến Đường kinh gặp huynh thôi”.

Phù Tuyết Mây Tan Chương 13 ( Truyện Cổ Đại Ngược)
“Ta tên Phương Tĩnh ,muội gọi ta là Phương ca ca hay Tĩnh ca ca đều được”. Không cần cảm ơn ta, trước sau gì chúng ta cũng sẽ gặp lại.”
Hắn nhìn nàng lại thở dài: “ Muội xinh đẹp nhưng người lại lạnh như tên. Ở đây muội sống không vui sao? Ta thật sự đau lòng.” Nhẹ xoa đầu nàng rồi giải huyệt đạo rồi bay đi mất hút giữa rừng cây.

Phù Tuyết Mây Tan Chương 12 ( Truyện Cổ Đại Ngược)
Người thường đến Đường Kinh để thăm hai người. Một là vị muội muội Hoắc Yến đang ở hoàng cung, người được hứa gả cho vị đại điện hạ Đường Vận. Hai là người bạn Bạch Hàn quanh năm trên núi tuyết này.
Người thứ hai lại là một doanh nhân buôn bán nổi tiếng tại Đường kinh. Lý Nhạt nổi tiếng với tài buôn bán khắp Đường Kinh, thậm chí còn làm ăn với Tây kinh.
Chàng lại nổi tiếng với danh khó tính cái gì cũng luôn phải là nhất, xa hoa nhất…thật khác xa với lối sống trên núi tuyết của Bạch Hàn.

Phù Tuyết Mây Tan Chương 11 ( Truyện Cổ Đại Ngược)
Tiểu nhân vô dụng vẫn chưa thăm dò được. Nụ cười của hắn đẹp nhưng quỷ dị , ánh mắt sắc bén như loài chim ưng : “”Không trách ngươi được, hắn ta giỏi nhất là trốn tránh.
Hắn đã trốn lâu như vậy, hay chúng ta đến tìm đồ đệ của hắn để vờn chuột một phen.. Xem hắn có chịu trở về không.”

