Chợt như tỉnh trong cơn mê, nàng nhanh chóng gọi người đến tìm chủ tử. Người duy nhất có thể tin tưởng và gửi gắm chỉ có thể là Hoắc Tư.
Hoắc Tư nghe trầm ngâm không nói lời nào. Người không tin Hoắc Yến có thể tự chạy trốn biến mất.
" Cỏ dại cũng là hoa, khi bạn đã hiểu chúng". A.A Milne

Chợt như tỉnh trong cơn mê, nàng nhanh chóng gọi người đến tìm chủ tử. Người duy nhất có thể tin tưởng và gửi gắm chỉ có thể là Hoắc Tư.
Hoắc Tư nghe trầm ngâm không nói lời nào. Người không tin Hoắc Yến có thể tự chạy trốn biến mất.

“ Ta sẽ không động đến hắn, nhưng vị công chúa kia ta không chắc. Vì ta rất ghét nhìn thấy cảnh người ta hạnh phúc có đôi có cặp.”
“ Ta không có hơi sức lo chuyện bao đồng, nhưng có những tình thế ta phải lựa chọn quản hay không. Ta không thể hứa cũng không chắc chắn bất kì việc gì.”

“Bạch Hàn tiên sinh , vậy ta xin hỏi thẳng. Ta bệnh tật nhiều năm, trong lòng cảm giác vô cùng phiền muộn. Bạch Hàn tiên sinh cũng là người tu đạo, chắc hẳn cũng có tấm lòng từ ái.
Địa Lan Chi nổi danh thảo được vô cùng quý hiếm. Nếu có được ,chắc hẳn bệnh của ta có nhiều hy vọng.

“Con sẽ gặp được người cần gặp, ta không thể ngăn được. Nhưng con hãy cẩn thận nên tránh tiếp xúc quá thân với tiểu sư muội …Con khiến ta quá lưu tâm.”
Hàn Dương, Hàn Vân nhìn nhau không nói lời nào nhưng đều ngầm hiểu ý. Hai người chỉ biết thở dài tỏ vẻ không hiểu nổi sư phụ.

Hoắc Tư nhìn tiểu muội lộ vẻ thâm trầm: “Muội chắc chưa? Nếu không muốn thành hôn ta có cách giúp muội sống cuộc đời tự do, không phải tranh đấu. Phụ hoàng gã muội đến nhà Đường này hẳn là cũng có ý riêng.”
Hoắc Yến cười nhàn nhạt: “ Từ xưa đến giờ thân phận công chúa luôn khó chọn mọi chuyện theo ý mình. Muội ăn sung mặc sướng từ nhỏ , đương nhiên đã đến lúc trả nợ bách tính.”

Ánh mắt Bạch Hàn ngưng ở không trung, những kí ức từ từ thu lại. Hắn không muốn nhớ, cũng chẳng muốn nghĩ đến. Lòng hắn đã thanh tịnh bao lâu nay, không muốn vì bất cứ điều gì mà nổi sóng.
Nhưng hắn đâu biết rằng sóng gió chẳng thể ngăn được. Từ khi họ bước vào cánh cổng của Đường Kinh.

Đường Như bày tỏ gương mặt vô cùng chán ghét với vị ca ca này: “ Tam ca được phụ vương yêu thương nhất , sao muội lại không lưu tâm?”
“ Từ nhỏ muội đã không thích ta , không hề có chút tình nghĩa nào. Sao giờ lại giả vờ thăm hỏi, bận lòng đến vậy? Muội có chuyện gì cứ nói thẳng, ta tắm nắng xong sẽ về phòng ngay.”

Chương 23 : Ban Hôn Đại hoàng tử Đường Vận và công chúa Hoắc Yến được ban hôn ngày mùng 8 tháng sau chính thức cử hành hôn lễ. Hoàng …

Hoắc Tư mỉm cười: “ Nha đầu đó vừa nhìn đã biết thông minh lanh lợi, ta không sợ người khác ức hiếp cô ấy, chỉ sợ cô ấy làm người khác tức chết mà thôi..”
Lý Nhat liếc nhìn Hoắc Tư :” Thế gian hiểm ác, nha đầu đó hiểu được bao nhiêu chứ? Ta sẽ cô gắng cho người thăm dò tin tức muội ấy, sẽ có người báo lại Hàn Vân muội. Ta hứa sẽ tận lực.”

Hàn Tuyết mặt không đổi : “ Lúc trước ta nói điều thứ hai khi ta xuống núi muốn mượn tài lực của công tử, cái này chỉ tính là việc thứ hai.”
Đường Vận ngạc nhiên cười lớn: “ Cô nương quá tham lam hay nghĩ ta là người tốt làm việc tốt không cần hồi báo?”