Một giọng điệu mang sự tức giận của một người có dạng hay cười. Trong rừng trúc vang lên tiếng người vọng đến : “ Ngươi dám ?”
Lý Nhạt cầm một chiếc quạt mắt lộ sát khí. Hắn nhìn thanh kiếm trên tay Đường Ngọc vẫn chưa rút ra trên người Hoắc Tư. Chiếc quát trong tay hắn bay ra buộc Đường Ngọc buông lỏng tay khỏi kiếm. Nếu chậm một khắc có lẽ tay của hắn cũng bị đứt lìa.
Hoắc Tư nhìn Lý Nhạt cười cười : “ Ngươi đến trễ quá, bộ dạng này của ta có làm ngươi buồn cười lắm không?” Hoắc tư nói xong rút thanh kiếm máu tuôn ra . Hắn cười đến mức ngây ngốc, ngay cả kiếm cũng có độc.










