Showing: 81 - 90 of 95 Articles
Truyện cổ đại ngược phù tuyết mây tan chương 16 hannablog

Phù Tuyết Mây Tan Chương 16 ( Truyện Cổ Đại Ngược)

Lần đầu tiên Bạch Hàn Tuyết cảm thấy cái lạnh xuyên thấu của băng tuyết ngàn năm đánh úp ý chí.

 Trái tim có gì đó đau nhói, liền ngẩng đầu nhìn thẳng Bạch Hàn : “ Sư phụ con không hiểu, con lầm lỗi gì mà từ nhỏ đến lớn người đều dùng ánh mắt đó với con.

Người đã không chỉ dạy gì cho con cả, võ công, khinh công,… Mọi sự ghét bỏ con đều hiện trong đôi mắt của người, nếu người đã căm ghét con như vậy. Thì con cũng không muốn ở lại Bạch Hàn Cư nữa.”

Truyện cổ đại ngược hay hannablog phù truyết mây tan chương 15

Phù Tuyết Mây Tan Chương 15 ( Truyện Cổ Đại Ngược)

Hoắc Yến lông mày cau lại, tỏ vẻ buồn bã: “ Trong cung này ai cũng tỏ vẻ cung kính ta, nhưng thật ra đều xem thường vị công chúa như ta.

Vì ta phải lấy một vị hoàng tử chân bị tật nguyền, xem như tương lai của ta chẳng còn gì. Phụ Vương thật nhẫn tâm.”

Hannablog truyện cổ đại ngược chương 13

Phù Tuyết Mây Tan Chương 13 ( Truyện Cổ Đại Ngược)

“Ta tên Phương Tĩnh ,muội gọi ta là Phương ca ca hay Tĩnh ca ca đều được”. Không cần cảm ơn ta, trước sau gì chúng ta cũng sẽ gặp lại.”

Hắn nhìn nàng lại thở dài: “ Muội xinh đẹp nhưng người lại lạnh như tên. Ở đây muội sống không vui sao? Ta thật sự đau lòng.” Nhẹ xoa đầu nàng rồi giải huyệt đạo rồi bay đi mất hút giữa rừng cây.

Truyện cổ đại ngược hannablog

Phù Tuyết Mây Tan Chương 12 ( Truyện Cổ Đại Ngược)

Người thường đến Đường Kinh để thăm hai người. Một là vị muội muội Hoắc Yến đang ở hoàng cung, người được hứa gả cho vị đại điện hạ Đường Vận. Hai là người bạn Bạch Hàn quanh năm trên núi tuyết này.

Người thứ hai lại là một doanh nhân buôn bán nổi tiếng tại Đường kinh. Lý Nhạt nổi tiếng với tài buôn bán khắp Đường Kinh, thậm chí còn làm ăn với Tây kinh.

Chàng lại nổi tiếng với danh khó tính cái gì cũng luôn phải là nhất, xa hoa nhất…thật khác xa với lối sống trên núi tuyết của Bạch Hàn.

Truyện cổ đại ngược phù tuyết mây tan hannablog

Phù Tuyết Mây Tan Chương 11 ( Truyện Cổ Đại Ngược)

Tiểu nhân vô dụng vẫn chưa thăm dò được. Nụ cười của hắn đẹp nhưng quỷ dị , ánh mắt sắc bén như loài chim ưng : “”Không trách ngươi được, hắn ta giỏi nhất là trốn tránh.

Hắn đã trốn lâu như vậy, hay chúng ta đến tìm đồ đệ của hắn để vờn chuột một phen.. Xem hắn có chịu trở về không.”

Truyện cổ đại ngược phù tuyết mây tan

Phù Tuyết Mây Tan Chương 10 ( Truyện Cổ Đại Ngược)

Đi theo nàng từ nhỏ, Sương Hoa hiểu chủ nhân ngoài thì nồng nhiệt như lửa, nhưng bên trong lại lạnh như núi băng ngàn năm.

Thật ra bởi vì nàng hiểu trong cung cấm này chẳng ai thật lòng, cũng chẳng có ai thân thiết. Chỉ có lợi ích và quyền lực mà thôi..

Truyện cổ đại ngược hay, hannablog, phù tuyết mây tan

Phù Tuyết Mây Tan Chương 9 ( Truyện Cổ Đại Ngược)

Bên trong vẫn xôn xao với câu hỏi vậy nhị hoàng từ vì sao mà mất tích? Người kể chuyện mỉm cười : “ Ngày mai các vị khách quý quay lại tôi sẽ kể tiếp.”

Ai cũng vừa bực vừa buồn cười với cái cách lấy ngân lượng khéo léo này. Nhưng lạ thay từ hôm đó người ta đã không còn nhìn thấy người kể chuyện nữa.

Truyên cổ trang ngược hannablog

Phù Tuyết Mây Tan Chương 8 ( Truyện Cổ Đại Ngược)

Nàng là cô nhi, bị cha mẹ người thân bỏ rơi ngay cả sư phụ bỏ rơi . Nếu không cố gắng lẽ nào nàng phải tự bỏ rơi chính mình.

Sư phụ người đã bất công, nhưng bản thân con sẽ tự tìm lại sự công bằng cho chính bản thân mình. Kiếp này không ai quan tâm ta, ta chỉ có thể quan tâm chính ta mà thôi.

Truyện cổ trang ngược phù tuyết mây tan

Phù Tuyết Mây Tan Chương 7 ( Truyện Cổ Đại Ngược)

Việc thứ ba ta chưa nghĩ ra, khi nào nghĩ ra ta sẽ nói. Mong công tử hết lòng giúp đỡ.

Đường Vận nụ cười ngày càng nồng đậm phảng phất như rượu ủ qua nhiều năm có thể khiến nhiều thiếu nữ say sưa.

Không hỏi một lời chỉ nói : “ Được. Nhưng việc thứ ba nếu cô nương đưa ra yêu cầu quá vô lý đối với ta, chẳng hạn như phải lấy thân báo đáp cô nương. Vậy ta sẽ không đồng ý.”

Truyện cổ đại ngược phù tuyết mây tan

Phù Tuyết Mây Tan Chương 6 ( Truyện Cổ Đại Ngược)

Một thân ảnh màu vàng nhạt thướt tha chạm vào ánh mắt tựa như nhu hòa của Lý Vận. Một thanh âm trong trẻo nhẹ nhàng như lại mang vẻ không nhượng bộ: “ Làm khó ư? Là vị công tử đây làm khó sư huynh ta mới phải?”

” Xưa nay người đời đều biết gặp mặt được sư phụ ta đã là một chữ duyên. Chữ duyên được xem là kỳ ngộ không thể cưỡng cầu.