Đường Chân đứng bên cạnh cau mày, khuôn mặt trẻ tuổi lại tỏ ra bực vì chủ nhân. “Công tử nhà ta thân thể trân quý, chịu sương lạnh từ sớm đến đây, chân lại không thuận tiện. Ta nhìn Hàn cư rộng lớn như vậy không lẻ không sắp xếp nổi một gian phòng.”
phù tuyết mây tan

Phù Tuyết Mây Tan Chương 4 ( Truyện Cổ Đại Ngược)
Không một tia ấm áp từ đôi mắt Bạch Hàn, cứ nhàn nhạt nhìn vào cô gái nhỏ năm xưa : “ Bạch Hàn Tuyết, con không được “… rồi lại do dự nhìn nàng lần nữa : “ Không được phụ người con mang ơn”.

Phù Tuyết Mây Tan Chương 3 ( Truyện Cổ Đại Ngược)
Chương 3: Từng bước trưởng thành Thời gian thấm thoát như thoi đưa, bốn mùa luân chuyển . Cây cối trên núi lúc xanh mát, lúc vàng úa, đôi lúc …

Phù Tuyết Mây Tan Chương 2 ( Truyện Cổ Đại Ngược)
Sư muội ôm chiếc giỏ trong tay che chở tránh tuyết để mong đứa bé được ấm hơn. Đôi mắt to tròn mở ra hình ảnh cô gái thu vào tầm mắt của đứa bé.
Đã đến Viện Tâm Thức nơi sư phụ ở, cô bé quỳ xuống dưới nền tuyết. Sư huynh nhìn không đành lòng chạy thật nhanh tay vừa chạm đến cánh cửa, một thanh âm lãnh đạm cất lên. “ Con đã không nghe lời ta, đã mang thêm một người .”

TRUYỆN CỔ ĐẠI NGƯỢC
Nàng là cô nhi, không biết đến từ đâu. Chỉ biết nàng được mang về từ chân núi tuyết. Nàng là Bạch Hàn Tuyết, sư phụ là Bạch Hàn mang danh : “ Bạch Hàn Tiên Tri”.
Nàng lạnh lùng , mang khí chất của cái lạnh thấu tim. Bên ngoài như một bông tuyết xinh đẹp , khiến người ta muốn đến ngắm nhưng lại chẳng dám lại gần. Cảm giác hư không lạnh lẽo.

