Bạch Hàn vẫn nhìn nàng cười nhẹ. Hàn Tuyết cảm thấy từ sau việc của Hoắc Yến hình như sư phụ có vẻ thân thiện với nàng hơn một chút.
Dù đôi lúc có vẻ khó thân cận, nhưng hiện tại cũng không cảm thấy sự lạnh lẽo nhiều trong đôi mắt của người với mình.
“ Con cùng ta đến một nơi.” Hàn Tuyết theo người đến một cánh rừng trúc , ở đây có tiếng suối chảy yên bình.
Người và nàng cùng ngồi xuống những phiến đá gần đó. Đột nhiên nàng vô thức như trẻ con. Nàng bỏ đôi giày và đưa bàn chân mình vào dòng nước mát lạnh đó.










