Thẩm Tâm khẽ cười, nụ cười rất nhạt, như thể đã sớm đoán được.
“Không nhớ cũng không sao.”
“Vì dù nàng có nhớ hay không… thì nàng vẫn là người của ta.”
" Cỏ dại cũng là hoa, khi bạn đã hiểu chúng". A.A Milne

Thẩm Tâm khẽ cười, nụ cười rất nhạt, như thể đã sớm đoán được.
“Không nhớ cũng không sao.”
“Vì dù nàng có nhớ hay không… thì nàng vẫn là người của ta.”

Trong ánh mắt người đời vừa có sự khinh rẻ xen lẫn sự thương hại hắn. Lần đầu tiên hắn gặp nàng, ánh mắt ấy trong đến nỗi chạm đến nổi lòng sâu kín của hắn.

Con muốn điều gì, yêu thương ai, lấy ai đều nên vì bản thân mình. Mẫu thân và Hạ Nhi đều mong con hạnh phúc. Đừng vì thù hận mà mất đi hạnh phúc của chính mình. Mẫu thân và Hạ Nhi sẽ luôn bên cạnh bảo vệ con.”

Ta trở về phòng, khép cửa lại, ngồi bên ngọn đèn dầu vẫn chưa tắt. Bóng sáng mờ trên mặt bàn, hắt lên khuôn mặt ta những suy nghĩ không thể chấm dứt. Từ lúc nào ta đã lún sâu vào nơi cổ đại này. Muốn tìm được đường thoát thân sống yên ổn cũng không thể.

Nhưng khi vừa đến gần, giọng nữ nhân vang lên khiến bước chân ta khựng lại. Đây là phía sau dãy phòng thường chỉ có tên Thẩm Tâm phụ trách hay lui đến.
“Chàng còn định giấu đến bao giờ?”

Vở diễn đã bắt đầu tổ mẫu lên tiếng. Con là chủ gia đình này . Con lên tiếng nói với nha đầu Hạ Nguyệt đi. Cha rít một tiếng, giọng lớn hơn mức cần thiết: “Hạ Nguyệt, con đùa sao? Thẩm Tâm là hạng nào? Gia đinh mà dám…”

Chưa kịp hỏi, thì Thẩm Tâm kẻ vẫn luôn lạnh nhạt, lại đứng giữa sảnh, thản nhiên nhìn thẳng vào ta. Giọng hắn trầm thấp, nhưng từng chữ vang rõ ràng:
“Ta muốn chính thức cầu hôn Hạ Nguyệt tiểu thư.”

Nụ cười của ta khiến ánh mắt chàng tối đi. Đường Lãm muốn nắm tay ta, nhưng ta khẽ nghiêng người tránh. Khoảnh khắc ấy, ta biết khoảng cách giữa chúng ta đã rõ ràng: ta đồng ý, nhưng lòng không còn động.