Chương 23 : Ban Hôn Đại hoàng tử Đường Vận và công chúa Hoắc Yến được ban hôn ngày mùng 8 tháng sau chính thức cử hành hôn lễ. Hoàng …
blog truyện cổ trang

Phù Tuyết Mây Tan Chương 22 ( Truyện Cổ Đại Ngược)
Hoắc Tư mỉm cười: “ Nha đầu đó vừa nhìn đã biết thông minh lanh lợi, ta không sợ người khác ức hiếp cô ấy, chỉ sợ cô ấy làm người khác tức chết mà thôi..”
Lý Nhat liếc nhìn Hoắc Tư :” Thế gian hiểm ác, nha đầu đó hiểu được bao nhiêu chứ? Ta sẽ cô gắng cho người thăm dò tin tức muội ấy, sẽ có người báo lại Hàn Vân muội. Ta hứa sẽ tận lực.”

Phù Tuyết Mây Tan Chương 19 ( Truyện Cổ Đại Ngược)
Năm ấy Lý Nhạt vẫn lên núi thăm bạn cũ Bạch Hàn tiên tri người đời ngưỡng mộ. Lý Nhạt vừa bước đến cổng. Hắn nhìn thấy một cô bé da trắng như tuyết, đôi mắt to tròn, gương mặt lạnh hệt như tên Bạch Hàn bằng hữu của hắn.
Lý Nhạt tự giễu cười trong lòng,hắn và cô bé này nói có cùng huyết thống hắn cũng tin. Hàn Tuyết nhìn gương mặt cười cười của hắn cũng không nói lời nào.

Phù Tuyết Mây Tan Chương 18 ( Truyện Cổ Đại Ngược)
Hai thân ảnh tiêu sái lên núi, trên đường đi thu hút bao nhiêu ánh mắt vây quanh. Hoắc Tư phong thái nhẹ nhàng, nụ cười thường trực trên môi. Ánh nhìn luôn tạo cảm giác dễ chịu, khí chất thanh tao.
Lý Nhạt nụ cười như có như không, ẩn sâu trong đôi mắt một mị lực mê người.
Nhưng hắn lại rất thường xuyên nói chuyện. Người khác trông khó hiểu, một người như hắn phải có khí chất trầm tĩnh. Nhưng Lý Nhạt lại nói nhiều nhất.

Phù Tuyết Mây Tan Chương 17 ( Truyện Cổ Đại Ngược)
Hàn Dương gõ cửa, người bước vào mang theo một cây sáo bằng ngọc đưa đến tay Hàn Tuyết. “Sư muội, huynh xuống núi nhìn thấy vật này rất thích hợp với muội. Nhớ bảo trọng”.
Hàn Tuyết nhìn Hàn Dương gật đầu : “ Muội cảm ơn huynh, huynh phải chăm sóc bảo vệ tốt tỷ. “

Phù Tuyết Mây Tan Chương 16 ( Truyện Cổ Đại Ngược)
Lần đầu tiên Bạch Hàn Tuyết cảm thấy cái lạnh xuyên thấu của băng tuyết ngàn năm đánh úp ý chí.
Trái tim có gì đó đau nhói, liền ngẩng đầu nhìn thẳng Bạch Hàn : “ Sư phụ con không hiểu, con lầm lỗi gì mà từ nhỏ đến lớn người đều dùng ánh mắt đó với con.
Người đã không chỉ dạy gì cho con cả, võ công, khinh công,… Mọi sự ghét bỏ con đều hiện trong đôi mắt của người, nếu người đã căm ghét con như vậy. Thì con cũng không muốn ở lại Bạch Hàn Cư nữa.”

Phù Tuyết Mây Tan Chương 15 ( Truyện Cổ Đại Ngược)
Hoắc Yến lông mày cau lại, tỏ vẻ buồn bã: “ Trong cung này ai cũng tỏ vẻ cung kính ta, nhưng thật ra đều xem thường vị công chúa như ta.
Vì ta phải lấy một vị hoàng tử chân bị tật nguyền, xem như tương lai của ta chẳng còn gì. Phụ Vương thật nhẫn tâm.”

